Em
Tình tôi như bát bún riêu
Bao nhiêu cọng bún, bấy nhiêu cọng tình.
Sao anh ăn hết một mình
Bỏ em ngồi đó mà nhìn anh ăn.
Bụng em kêu réo om sòm
Mà anh cũng mặc không thèm nhìn em.
Ăn xong quẹt mỏ bỏ đi
Bắt em trả nợ một nồi bún riêu.
Sao anh ăn dữ vậy anh
Tiền đâu em trả cho anh suốt đời.
Nuôi anh mới có mấy ngày
Thân em gầy yếu như là bún thiu.
----o0o----
Anh
Thương anh,em chớ trách nhiều
Thuở xưa em nói "Em chiều lòng anh".
Tình anh nay vẫn còn xanh
Như hoa với bướm trên cành gởi trao.
Thương em vì phận má đào
Chứ đâu có phải em giàu mà anh thương.
Bún riêu em muốn, anh nhường
Cho nhau tất cả tình thương nồng nàn.
Anh đâu có phải vịt, gà
Ăn xong quẹt mỏ là đà bỏ đi
Anh nghe em chẳng nói gì
"Mày râu" nghe được, khỏi đi lấy chồng.
Đời em rồi sẽ như không
Lòng anh lạnh buốt như Đông vào mùa.
Nói ra am tưởng nói đùa
Mai này sẽ biết ai đùa với ai.
Có tiền em chẳng dám xài
Bao anh tô bún, nói hoài ... nên thơ !!!
Bách Hợp - sưu tầm