Đời đầu nên nó mới lâu
Vừa xoa vừa nắn mà hình chẳng lên
Tivi hàng xóm nhà bên
Vừa sờ đến núm hình lên ầm ầm
Mi về mi cứ ước thầm
Ước gì mình được... sờ nhầm tivi
Vịnh cái lược
dài dài mà lại cong cong
làm cho trai gái phải lòng tả tơi
sư ông nhoẻn mép ra cười
làm sao tôi biết tả tơi nỗi gì
Mua phải khoá rởm
Chọc một, hai lần rồi lại ba
Ngoáy lên ngoáy xuống chẳng thấy ra
Giận thay đồ rởm không trơn lỗ
Rút ra, chán nản mệt thấy bà.
Vịnh quạt trần
Trời nóng nên em phải ở trần
Dài dài một gậy cắm vào thân
Tay kia vặn núm, thân em ngoáy
Quân tử sớng từ đầu đến chân
Vịnh cái bàn là
Đầu nhọn, mình thuôn khéo khéo là
Cắm vào nóng bỏng tấm thân ta
Lớn bé, trắng đen đè tất tật
Dụi vào ngoáy ngoáy lại bỏ ra
Bách Hợp - sưu tầm