Đổ đĩa thịt thừa
Thì ông không xót
Trả tiền đổ rác
Chỉ độ dăm nghìn
Cả tháng ông rên
Như là sạt nghiệp!
Vung tiền chơi Tết
Một triệu: cành mai
Ngàn đô: rượu ngoại
Không hề ngần ngại
Nhưng phân vân mãi
Mới "xì" vài trăm
Ủng hộ những ai
Thiên tai, lũ lụt!
Vào chùa khấn Bụt
Thả sức hóa vàng
Hóa mã tràn lan
(Xin chuyện "ô", "tham"
Bụt nào chịu thấu?)
Vá vai, giật gấu
Cha mẹ còn nghèo
Ông chẳng thèm hoài
Thăm nom một chút...
Toàn chuyện nghịch lý
Ông vẫn thường làm
Vậy mà vẫn than:
Ta đừng lãng phí
Ta phải thế này
Thế... nọ, thế... kia
Xem lại mình đi
Hỡi ông Lãng Phí!