Bí mật... phản bội chồng
Khi chồng không thể có con
Nghe tin gia đình Hoàn bị phá sản, Quyên đã không ngần ngại nói lời chia tay anh để yêu Tuấn, một người giàu có nhưng mang nặng tính… “con buôn” vẫn thường chạy theo Quyên mặc dù biết cô đã có người yêu.
Đám cưới diễn ra nhanh chóng, Quyên về làm chủ ngôi biệt thự to nhất phố như mong muốn của mình.
Cuộc sống nhàn hạ chỉ có ăn, chơi, tụ tập bạn bè và… shopping đã chấm dứt khi mà hai năm làm dâu trôi qua, Quyên vẫn tuyệt nhiên… không thấy gì.
Bố mẹ Tuấn hiếm hoi, sinh được mỗi Tuấn là con một nên cưới vợ cho con xong, ông bà mong ngóng ngày đêm có được đứa cháu đích tôn để nối dõi tông đường. Thế nhưng càng mong càng… mất hút. Quyên vẫn phởn phơ chẳng có dấu hiệu mệt mỏi, ốm nghén gì của người đang mang bầu. Mẹ Tuấn là người sốt ruột nhất, từ chỗ chờ mong, hi vọng dần dần bà chuyển sang cạnh khóe, nhiếc móc Quyên thậm tệ. Đến bữa cơm, ăn một miếng cũng không ngon với bà.
Lo lắng không hiểu vì sao mình không có con, Quyên giục chồng đi khám cùng nhưng Tuấn một mực khăng khăng lỗi không phải do anh ta và có ý muốn nói người không đẻ được là Quyên. Ngay cả khi nghe bác sĩ nói mình hoàn toàn bình thường thì Quyên cũng vẫn không có cách nào để nói với chồng được rằng chính anh mới là người... có vấn đề.
Mọi chuyện càng trở nên tồi tệ khi mẹ chồng Quyên bắt đầu có ý hắt hủi cô và muốn Tuấn đi lấy vợ khác. Lo sợ mình sẽ trắng tay trong cuộc hôn nhân này nên Quyên đã nảy ra ý định: đi xin con.
Cũng trong trường hợp phải đi xin con như Quyên nhưng Tâm lại ở trong một tình thế khác.
Tâm và Bình đến với nhau vì tình yêu nhưng tình yêu của hai người lại không được mẹ Bình chấp nhận. Bà chê Tâm nhỏ người, gầy gò, thiếu sức sống thì sau này khó làm mẹ. Nhưng vì tình yêu của hai người dành cho nhau quá lớn nên bà phải nhượng bộ.
Thế nhưng, cũng chính vì điều đó mà bà càng hả hê khi lấy nhau đã lâu mà Tâm không có bầu. Điều đó chứng tỏ nhận định của bà là đúng. Vì sống chung với mẹ chồng nên ngày nào Tâm cũng phải nghe bà bóng gió nói cạnh nói khóe. Bà mắng chồng Tâm là “ngu, không chịu nghe lời mẹ…” và bảo Tâm là “gái độc không con…”
.jpg)
Cũng chỉ vì quá yêu chồng và sợ mất gia đình của mình nên Tâm mới phải dùng đến biện pháp cuối cùng là đi xin con. Và người mà Tâm lựa chọn chính là người hàng xóm nhà Tâm, người ấy đã theo Tâm từ khi Tâm mới vào đại học nhưng Tâm đã chọn yêu Bình.
Kết cục có được như mong đợi?
Khi đứa con trai bụ bẫm kháu khỉnh chào đời, cả nhà Tuấn mừng còn hơn bắt được vàng. Mẹ chồng nâng niu Quyên như nâng trứng vì đã sinh cho bà được thằng cháu đích tôn. Từ chỗ ngày đêm lo sợ vì mất chồng, mất gia tài thì giờ đây Quyên nắm chắc trong tay tất cả những điều mà cô muốn.
Tuy nhiên, khi thằng cu được 4 tuổi thì bên nhà chồng Quyên lại muốn cô sinh thêm một đứa cháu gái nữa cho vui cửa vui nhà. Điều ấy với Quyên là rất khó, chính vì thế thời gian trôi qua đã lâu mà mãi không thấy Quyên báo tin vui, cộng thêm dấu hiệu thằng cu càng lớn càng không có nét nào giống bố khiến họ hàng và hàng xóm rỉ tai nhau thì thầm làm chồng Quyên nóng mặt.
Một thời gian ngắn sau, vào một buổi chiều, chồng Quyên đã ném vào mặt cô tờ giấy khám xét nghiệm vô sinh khiến Quyên như muốn khụy xuống. Tuấn bắt cô khai cha ruột của đứa bé nhưng Quyên một mực không chịu.
Không làm thế nào để Quyên khai ra bố đứa bé, Tuấn cũng không đuổi Quyên ra khỏi nhà nhưng anh hành hạ cô bằng cách bỏ rơi hai mẹ con trong nhà và mặc nhiên đi cặp bồ lăng nhăng. Thậm chí có hôm anh còn mang gái về nhà âu yếm nhau trước mặt Quyên như thách thức.
Còn Tâm, mỗi khi nhìn thấy Bình chơi đùa cùng thằng bé và nựng nịu nó: “Cục cưng của bố, cục vàng của bố” là Tâm lại cảm thấy nhói đau vì mặc cảm tội lỗi.
Mẹ chồng của Tâm đã hết đay nghiến cô nhưng lại quay sang xét nét khi không thấy thằng bé giống Bình. Mỗi lần bà nêu lên ý kiến là Bình lại gạt phắt đi: “Mẹ buồn cười, nó còn bé thế này làm sao mà phân biệt được nét nào giống mới không giống. Nó là con của con, mẹ đừng có nói linh tinh”. Nói rồi, anh lại chơi với đứa trẻ như không có gì xảy ra.

Thế nhưng, Bình càng bênh Tâm bao nhiêu, cô lại càng cảm thấy có lỗi bấy nhiêu. Đã rất nhiều lần cô muốn nói thật với anh nhưng rồi lại sợ anh tức giận và bỏ rơi hai mẹ con là Tâm lại không dám nói.
Có lẽ, Tâm sẽ còn tự đau khổ và dằn vặt mãi nếu như không có một lần thằng bé bị tai nạn. Khi bác sĩ nói thằng bé cần phải tiếp máu và cần người có nhóm máu thích hợp với nó thì Bình đã đến bên Tâm nói: “Em hãy đi gọi bố đẻ của thằng bé đến đi. Bệnh viện không còn nhóm máu dữ trữ của thằng bé rồi. Đây là lúc nó cần anh ta nhất...”.
Òa lên khóc nức nở nhưng Tâm hiểu rằng Bình đã chấp nhận thằng bé và anh đã yêu thương nó bằng chính trái tim của mình…
Thu Hiền