Vụ án “giết người” xẩy ra ở làng Phương Dực gây chấn động cả vùng. Nhà nọ cách nhà kia chỉ một hàng rào găng. Một đằng hai con, đằng kia mới có một.
Léng phéng thế nào mà Lê Văn Bính, anh (gọi như thế vì anh còn trẻ lắm, mới hai mươi sáu tuổi) bố của hai đứa con lại “mắc” phải lưới tình của chị The vợ anh Hoan. Hoan hay theo cánh thợ xây đi phu hồ kiếm thêm đồng rau đồng mắm ngoài việc chính là làm ruộng. Bính có nghề thợ điện, thầu điện của làng, hàng tháng anh vẫn đến từng nhà nhìn công tơ, ghi sổ rồi thu tiền.
Vợ Bính có một cửa hàng tạp hoá nhỏ ở chợ. Lương thợ điện làng chỉ dăm trăm ngàn mỗi tháng, nhưng không hiểu sao thấy anh rủng rỉnh lắm. Chuyện tình của họ lúc đầu rất ít người biết.
Thấy bảo một lần Bính sang nhòm công tơ, thấy mỗi mình chị The đang vạch vú cho đứa con mười tháng tuổi bú. Cái vú trắng nõn của đàn bà một con khiến anh thợ điện tít mắt. Nhòm, ghi xong, anh lại gần, quệt tay vào ngực chị một cái, khen:Trắng quá, như cái bánh bao í…
Nhà quê, thế là ghê lắm. Giá như gặp phải người đàn bà khác thì đã xẩy chuyện rồi. Nặng ra là Bính bị một cái tát nẩy đom đóm mắt, còn nhẹ thì tổ tiên anh được ăn một lô của không ngon…Nhưng không, tuy đẩy tay Bính ra, miệng mắng kẻ sàm sỡ là con khỉ nhưng rồi ngay sau câu mắng rất khẽ, rất dịu dàng, chị The lại cười khành khạch. Thái độ ấy, các anh cảnh sát giao thông gọi là “bật đèn xanh” còn các ông thẩm phán gọi là “đồng loã”.
Nhận ra ngay cái tín hiệu đèn xanh, tín hiệu đồng loã ấy, anh Bính càng làm già và cuối cùng thì thằng cu bị vứt lăn lóc sang giường bên để nhường giường cho mẹ nó với ông thợ điện. Lúc về, Bính “quên” thu tiền điện nhà Hoan, và từ đó, càng ngày họ càng say nhau như điếu đổ.
Vợ Bính bận bán hàng cả ngày. Thời hiện đại, chị The chẳng thèm hát cái câu cổ lỗ sỹ của dân quê rằng “Hôm nay bố cháu đi cày/ Có làm một tý ban ngày thì sang”, nhưng hễ hôm nào chồng đi cày hay là đi phu hồ là “cái đèn xanh” của chị lại bật lên, và anh Bính lại vạch hàng rào chui sang…
Lâu dần anh Hoan cũng phong thanh, anh quyết lập kế. Sau một tuần ở nhà vì trời mưa dầm, hôm ấy tạnh ráo một cái là anh đi ngay, bảo đi làm phu hồ tận Xuân Mai. Đi được nửa đường, anh quay về, thì y như rằng không phải mưa tháng ba nhưng trong nhà anh, đôi ếch đang dính chặt vào nhau .
Nổi xung lên, anh xông vào tát cho vợ một cái rồi quay sang đánh kẻ cắm sừng mình. Hai quả đấm đầu Bính cố chịu, vì đôi tay còn bận mặc quần. Mặc xong cái quần đùi, Bính xông vào đánh trả. Biết kẻ cắm sừng khoẻ hơn mình, Hoan rút con dao bấm thủ sẵn trong người ra đâm liên tiếp ba nhát khiến anh hàng xóm ngã gục…
Sau này ở Toà, Hoan khai rằng cũng chỉ định đâm cho đau, cảnh cáo cho chừa chứ không có ý định đâm Bính chết. Nhưng lời khai của anh không được toà chấp nhận…
Vụ án không chỉ khiến người ta xôn xao mà còn khiến nhiều người giật mình, vì chuyện ngoại tình, chuyện ăn chả ăn nem ở nông thôn bây giờ càng ngày càng nhiều.Thử lùi thời gian lại chừng mươi, mười lăm năm xem. Thời ấy, ở nhà quê, những anh những ả phải lòng nhau, đố dám hẹn hò nhau công khai giữa đường giữa chợ, mà thường là phải nhân một chuyện gì đó, như đám cưới, đám hội hay một buổi xem văn công, xem chèo…
Lời tỏ tình của họ ngày ấy cũng khác. Chuyện đôi này hay đôi nọ thành vợ thành chồng do bố mẹ gán ghép hay nhờ cậy mai mối không hiếm. Phụ nữ nhà quê ngày ấy kín đáo, ý tứ hơn. Chuyện ly hôn (mà người nhà quê gọi là “cắt đứt”) giữa các cặp vợ chồng nhà quê vô cùng hiếm.
Con gái như hạt mưa sa, hạt vào giếng ngọc hạt ra ruộng lầy. Lấy chồng là ván đã đóng thuyền, là cải đã thành dưa. Được người chồng giỏi giang, chí thú, biết thương vợ thương con thì được nhờ. Ngược lại,các chị chỉ biết cắn răng chịu đựng…chuyện ngoại tình, chuyện “ông ăn chả, bà ăn nem” hầu như không có…
Bây giờ, chuyện con trai con gái chưa vợ chưa chồng khoác tay nhau công khai giữa đường làng là chuyện…bình thường. Tối tối, đi qua đê, qua bờ mương hay những chỗ tối ngoài đồng… nhiều người thấy xấu hổ vì cứ một quãng lại gặp một đôi đang quấn vào nhau. Chuyện “ăn cơm trước kẻng” là chuyện phổ biến, chuyện cô dâu “úp rá vào bụng” về nhà chồng càng phổ biến hơn, và không mấy làng không có chuyện chồng chị này ngủ với vợ anh kia, lâu lâu làng xóm lại náo động lên vì chuyện đánh ghen... Vì sao vậy?
Phải chăng là thời ấy, làng quê còn sống khép kín hơn, sức chế tài của dư luận còn mạnh hơn. Dưới mắt người làng, những người con gái, sau một thời gian đi lấy chồng, lại phải cắp nón, ôm con về nhà bố mẹ đẻ, là những người chẳng ra gì (gái bị chồng bỏ, không tật nọ cũng tật kia), dù sự tan vỡ, đa phần không phải lỗi từ phía người phụ nữ. Chính sự khắt khe có phần thiên lệch đó của dư luận đã khiến nhiều chị em, dù đã chịu trăm bề khổ cực, nhưng khi thấy chồng đòi “cắt đứt” thì vẫn van xin chồng nghĩ lại.
Những người phụ nữ đã có chồng rồi mà vẫn “về tắt đi ngang”, khi chuyện vỡ lở, thường bị cả làng xa lánh như xa bệnh hủi, còn những kẻ đàn ông có tính trăng hoa, tuy búa rìu dư luận có phần nhẹ hơn, nhưng cũng “không ra giống người”…khác hẳn bây giờ.
Theo Nông nghiệp