Từ nhà ông ngoại về, mặt Hưng hầm hầm khó chịu. Anh xô cửa vào của nhà khiến cậu con hơn một tuổi trên tay Hương giật mình khóc thét. Không thèm ngó mặt Hương, Hùng xông vào bếp. Bếp lạnh tanh. Anh ầm ầm quát vợ: “Làm gì mà giờ này cơm nước chưa có? Ai vô trách nhiệm? Bố nào con nấy, chỉ giỏi nói người”.
Tự nhiên chửi bới, lại còn lôi bố ra để sỉ nhục nhau, Hương nóng giận gắt lên: “Con ốm, khóc, anh đi biệt tăm biệt tích, về lại hoạnh họe là sao?”. Hùng quát lại: “Cô về hỏi ông bố quý hoá của cô ấy”. Thế là họ cãi nhau. Con khóc. Mẹ khóc. Cũng chẳng ai thèm vào bếp.
Từ một cuộc cãi vã với bố vợ
Bố đẻ của Hương vốn nóng tính, nghĩ gì nói đấy, nói thẳng. Người hiểu cụ rất dễ sống. Người chưa hiểu chắc không bao giờ làm bạn hay ngồi chung với cụ được nửa giờ. Hương là con gái độc nhất của gia đình. Hùng lại là chàng rể không khéo léo và cũng không kém gì một Trương Phi. Hương đi lấy chồng, có con, bố mẹ vẫn chưa hết lo.
Hôm ấy, truyền hình Việt Nam tường thuật trực tiếp trận bóng đá Việt Nam – Thái Lan. Bố vợ và con rể đều là dân nghiền bóng đá. Hùng nghĩ: “Ngồi một mình theo dõi không thấy vui. Cậu con khóc ra rả sao tập trung được?” – Hùng lẳng lặng sang nhà bố vợ.
Hai bố con bày biện rượu, đồ nhậu, ngồi trước màn hình. Hết hiệp một, bố vợ mới giật mình hỏi con rể: “Ồ, thế mẹ con cu Cún hết ốm rồi à? Bố thấy anh không lo lắng gì hết thế”. Hùng hồn nhiên: “Vẫn còn sốt, đi ngoài. Vợ con lo được. Không chăm con hôm nay còn ngày mai, bỏ trận đấu hôm nay, coi như bỏ tất cả”.
Ông nhạc bỗng dưng nổi khùng lên: “Chồng con vô trách nhiệm.Thằng bé ốm nặng thế anh phải ở nhà lo cùng vợ”. Đặt mạnh chén rượu xuống bàn, ông đứng phắt dậy: “Con tôi lấy phải anh lại khổ một đời. Đi về xem mẹ con nó ra sao, không bóng đá gì hết”. Vừa nói ông vừa với lấy cái điều khiển tắt luôn ti vi.
Giận tím mặt, cay đắng vì tự ái mà không dám nói ra miệng, Hùng xăm xăm bước ra cửa đi thẳng, không thèm chào nhạc phụ một câu.
Trên đường về, nỗi uất ức cứ đua nhau dồn lên tận cổ. Bây giờ phải chửi mắng ai thật lớn Hùng mới vơi cảm giác bị xúc phạm đau đớn này.
Giận nhạc phụ vợ gánh lấy
Chẳng có lý do chính đáng nào để Hùng có thể đay nghiến, chửi bới vợ nhưng “cục tức” không chịu lui. Anh bắt đầu moi móc việc cơm nước không chu toàn, nhà cửa hôi hám, bừa bộn…
Hương mải dỗ con nín khóc, không chấp lời chồng. Bỗng cu Cún lại đi ngoài, Hương gọi chồng: “Anh pha cho con một ít nước ấm để vệ sinh. Thằng bé xuống nhanh quá, phải đưa con đi viện thôi”.
“Không việc gì là không đến tay thằng này. Thế mà chúng nó có biết điều đâu”. Hùng vừa làm vừa lảm nhảm.
“Chúng nó là ai? Anh ở đâu về mặt hầm hầm rồi trút bực dọc lên vợ con. Em mệt nhọc lắm rồi anh biết không?” Hương sốt ruột.
“Tôi không trút bực dọc lên ai hết. Cô nhìn lại cô đi. Nghỉ dạy mấy tháng trời, ở nhà ôm con cũng không xong. Việc gì cũng đến tay tôi. Nuôi mấy kẻ ăn bám mà vẫn là kẻ vô dụng đấy. Vợ với con, của nợ cả”.
Hương càng lúc càng hết chịu nổi. Cô không còn đủ kiên nhẫn xưng “em”, cứ thế “tôi” với “anh” khiến không khí gia đình căng lên như sợi dây sắp đứt
“Anh khổ, tôi sung sướng ư? Sao anh vô lý đến vậy?” - Hương trả đũa.
Nhìn mặt vợ như lột ra từ mặt ông bố, giống từ cái mắt, sống mũi đến điệu nói, Hùng thêm bực mình, trả lời cộc lốc: “Về mà hỏi bố cô ấy”.
“Cô khinh tôi. Bố cô khinh tôi. Bố cô đuổi tôi ra khỏi nhà ông ấy. Bố cô bảo tôi là thằng vô trách nhiệm đấy. Bố cô bảo cô lấy tôi phải khổ một đời. Sao mà dại thế. Bao nhiều thằng cao to, nhà giàu không gật, đi gật một tay giáo nghèo kiết xác làm gì. Tôi giải phóng cho cô đấy”.
Hùng tự ái nhưng thường ngày không bao giờ đay nghiến vợ kiểu đó. “Chắc có chuyện gì với bố”, Hương nghĩ vậy. “Nhưng sao lại trút lên đầu vợ con”, Hương tức tưởi ôm con chạy về nhà bố đẻ.
Nhìn con gầy guộc vì lo cho cháu, ông bố xót xa: “Bố đã bảo mà. Thằng chồng con vô trách nhiệm quá. Vợ ốm, con ốm mà chạy sang bố nhậu nhẹt với bóng đá. Bố bực mình đuổi nó về thẳng. Bây giờ nó có giúp con được gì không”. “Chúng con vừa cãi nhau”, Hương kể. Bố Hương chừng như hiểu: “Vô trách nhiệm lại còn tự ái. Bố, bố từ mặt nó”.
Mâu thuẫn bố vợ, con rể âm thầm và nguy hiểm
Không ít phụ nữ rơi vào hoàn cảnh như Hương, từ vô tội trở thành có tội. Mối quan hệ bố vợ - con rể tưởng bình thường lại vô cùng phức tạp.
Quan niệm “Dâu là con, rể là khách” phần nào tạo khoảng cách trong gia đình, khiến bố vợ chẳng thể coi rể như con ruột. Thật khó để xoá hết ranh giới: Rể là khách.
Hơn nữa, con rể, bố vợ đều là đàn ông, tự ái giống nhau, sĩ diện giống nhau. Thế nhưng theo tôn ti trật tự, con cái không được quyền cãi nhau với cha mẹ. Người thấp vế hơn sẽ khó chịu, bức xúc. Không có quyền nói, họ tìm mọi cách để giải tỏa nỗi ấm ức của mình. Có bao nhiêu chàng rể, bao nhiêu mâu thuẫn thì có bấy nhiêu cách trút giận.
Mâu thuẫn nhỏ, tai họa lớn. Đó là điều ta dễ dàng nhận thấy từ các vụ án nảy sinh từ mâu thuẫn bố vợ - con rể này.
Vụ án ở Cẩm Xuyên, Hà Tĩnh, là một ví dụ. Vì giận bố vợ không cho phơi thóc ở sân nhà, Thanh gây gổ rồi mua năm lít xăng về đốt nhà bố vợ. Thanh tưới xăng quanh nhà. Vợ chồng giằng co, xăng tưới lên người vợ, đứa con trai và cả người Thanh. Càng có người ngăn cản, Thanh càng không giữ được nóng giận, liền châm lửa đốt. Cậu con bị bỏng nặng nhưng thoát chết. Bản thân Thanh phải nằm viện. Người vợ của Thanh mãi mãi ra đi.
Những trường hợp “cả giận mất khôn” đỉnh điểm như thế không phải là ít. Phổ biến hơn, các ông chồng thường tìm cách “riềng móc” đối tượng thứ ba để thỏa cơn nóng giận của mình.
Người mà họ cảm thấy thoải mái, bõ tức nhất là vợ. Lý do vì vợ chònh là con để của bố vợ. Làm đau, làm buồn người này, họ sẽ cảm thấy làm đau được người kia.
Suy nghĩ đó là một thói “giận cá chém thớt” tiêu cực, đẩy không khí gia đình trở nên ngột ngạt, thậm chí đổ vỡ. Cách đối xửa như vậy của một số ông chồng có quá bất công? Thỏa được cơn tức nhưng họ có lường hết được hậu quả đã gây ra với người “đầu ấp tay gối” của mình?
Ở nhiều trung tâm tư vấn, các chuyên viên tâm lý gặp phải những ca tư vấn rất khó khăn. Những người phụ nữ tìm đến trung tâm trong trạng thái bị stress nặng, vô cảm với chồng, muốn được giải phóng khỏi áp lực tâm lý.
Tôi đã từng chứng kiến câu chuyện gia đình của một cặp vợ chồng gần nhà. Nhà bố vợ khá giả nên cho con gái một ít của cải.
Từ số vốn ban đầu ấy, vợ chồng cô gái kinh doanh và trở nên giàu có. Khi nói chuyện với mọi người, ông bố vui miệng khoe: “Con bé nhà tôi giỏi thật, có tôi nâng đỡ nó đã làm ăn phát tài. Cứ khù khờ như chồng nó thì cả đời kiết xác”. Câu nói của ông bố lọt đến tai chàng rể.
Giận bố vợ, anh về nhà và ra ngay một quy định với vợ, con: “Không được về nhà bố mẹ đẻ, không cho con cái về dưới nhà, cũng không bao giờ chấp nhận “ông ấy” đặt chân vào nhà. Nếu không thực hiện chỉ còn nước chia tay”.
Chị không hiểu có chuyện gì xảy ra. Thỉnh thoảng thương bố mẹ già, chị lại trốn chồng về dưới quê thăm nom, biếu xén. Sau mỗi lần ấy, họ cãi nhau kịch liệt. Người chồng moi móc chuyện từ mấy thế hệ trước của nhà vợ để đay nghiến, nào là: “Bọn địa chủ cay nghiệt”, “nhà thật vô phúc”.
Người vợ đau đớn nhưng không dám nói với bố mẹ. Anh chồng lạnh lùng và trở nên tàn nhẫn, khác hẳn người thanh niên hiền lành chị từng trái lời cha mẹ lấy bằng được ngày trước. Không ngày nào không có tiếng cãi vỡ ở gia đình đó. Không ai biết nguyên nhân. Ngay cả người vợ cũng không biết.
Một lần, người vợ ấm ức, đau khổ đã dùng đến thuốc độc, chấm dứt sự hành hạ tinh thần ghê gớm của người chồng.
Đứng trước sự tra hỏi của mọi người: “Vì sao cô ấy phải tìm đến cái chết?”, anh chồng giận dữ nhìn thẳng vào mặt bố vợ: “Tôi khù khờ có biết gì đâu. Tất cả nhờ vào tay con gái ông đấy”. Rất may, người vợ được cứu thoát.
Chị viết đơn ly hôn và chuyển về sống cùng bố mẹ. Một gia đình đổ vỡ vì cái “giận mất khôn” của chàng rể với bố vợ.
Những chàng rể ích kỷ
Thực ra, cái giận của các chàng rể đều có nguyên nhân. Thế nhưng, giận rồi tìm mọi cách trút lên vợ, họ đã trở thành người chồng ích kỷ.
Chuyện của hai người đàn ông phải giải quyết bởi chính hai người đàn ông. Đặt trong quan hệ gia đình, mọi chuyện càng dễ giải quyết. Vấn đề chính ở chỗ họ phải bình đẳng, nói thẳng, nói thật.
Chuyện tôn ti trật tự trong gia đình cần được hiểu thoáng hơn. Tôn ti trật tự không có nghĩa người thấp vế phải ngậm bồ hòn làm ngọt, giữ lễ của kẻ làm khách để rồi lòng mình luôn tức tối, giận hờn và trút lên kẻ khác.
Người thứ ba, nạn nhân đau khổ nhất từ những cuộc giận hờn này lại là người có vai trò quan trọng trong việc hòa giải, đem đến sự êm ấm trong gia đình. Bình tĩnh, lắng nghe, giải thích và thuyết phục cả hai bên là bí quyết để người phụ nữ tự giải phóng mình khỏi những cú “chém” vì “giận cả” của các đức ông chồng.
Theo Tiếp thị và gia đình