Khi cha mẹ thành... "công cụ kiếm tiền"!
3 giờ, cơn mưa vẫn chưa tạnh hẳn. Một bà lão gầy gò, tóc bạc trắng, lom khom đi vào các quán bar nằm trên đường Đề Thám, Bùi Viện – TPHCM mời khách mua vé số, thuốc lá, kẹo... Bước 5-7 bước, cụ lại dừng, một tay chống gối, tay kia đưa ra sau chống vào lưng như cố đẩy người thẳng lên. Mãi đến khi ánh ban mai soi rõ mặt người, cụ mới uể oải lê từng bước về phòng trọ tập thể nằm dưới chân cầu Ông Lãnh, kết thúc một đêm trắng mưu sinh.
Không muốn trở thành gánh nặng
Từ lâu, người trong xóm trọ vẫn gọi cụ là “bà Hoa vé số”. Cụ Hoa quê ở Hà Tĩnh. Chồng mất sớm, cụ cùng hai con gái sống dựa vào mấy sào ruộng.
.jpg) |
| Cụ Hoa, 79 tuổi, mời khách mua hàng lúc 2 giờ sáng tại một quán bar trên đường Phạm Ngũ Lão, quận 1, TPHCM |
Thấy con quanh năm túng thiếu, cụ Hoa đành tha phương cầu thực. Cụ Hoa kể: “Tôi sinh năm 1929, vào TPHCM từ năm 1993, từ đó đến nay về quê chỉ được hai lần. Ngày nào cũng vậy, cứ sáng sớm, tôi ra đại lý lấy vé số, thuốc lá, kẹo..., rồi chiều tối đi bán mãi đến sáng hôm sau mới về”.
Nơi cụ Hoa bán hàng, còn thấy nhiều cụ tuổi “cổ lai hy” khác. Bên kia đường, một cụ bà gần 80 tuổi, đầu trùm khăn, chậm rãi bước vào những quán bar. Đến trước cửa một quán, cụ lấy chiếc áo khoác mặc vào. Bên trong bỗng có khách gọi mua thuốc lá, cụ lật đật cuộn chiếc áo khoác rồi vội vã đi vào. Xa xa, cụ Cao Thị Min, năm nay gần 65 tuổi, đang tất bật đẩy xe bánh tét nghi ngút khói đi tới. Cụ thở dài, than: “Dạo này mưa hoài, bán chẳng được bao nhiêu”. Rồi cụ Min khoe: “Khắp TP này, chỗ nào cũng có dấu chân tôi. Nhiều người thường gọi tôi là “cụ bánh tét”, còn tên thật thì đã chục năm nay không ai gọi nữa”.
Trời sáng hẳn, các quán bar đã tắt gần hết đèn. Vài bàn còn một số khách đang trò chuyện hay uống những ly bia, cốc rượu cuối cùng. Thi thoảng lại có vài cụ già nhẹ nhàng bước tới, đưa những tấm vé số, bịch kẹo, gói thuốc ra mời. Mãi đến khi những vị khách cuối cùng này ra về, công việc mưu sinh trong đêm của các cụ mới kết thúc.
Tại các quán xá trên đường Phạm Ngũ Lão, dưới chân cầu Ông Lãnh, Bến Chương Dương... - quận 1, còn nhiều cụ 70-80 tuổi với đôi chân hoặc cánh tay tật nguyền yếu ớt, nhưng hằng đêm vẫn bán hàng kiếm sống.
Còn sức còn làm
Dù vất vả hằng đêm nhưng cụ Min vẫn rất lạc quan: “Nhiều bữa về đến nhà mệt lắm nhưng tôi cảm thấy vui vì mình sống mà không dựa vào ai. Ngày nào còn sức khỏe, chân còn bước được là bà còn đi bán để kiếm tiền”.
Ngồi tại một quán nước trên đường Nguyễn Thái Học, hai cụ bà trạc 75-80 tuổi dìu nhau vào các bàn mời khách mua hàng. Cụ Lương, quê Bến Tre và cụ Ngưng, ở Thanh Hóa, đều không còn người thân ở TPHCM, song không muốn dựa vào ai, họ tựa vào nhau để sống như chị em. Hằng đêm, cụ Lương dắt cụ Ngưng đến các quán xá ở quận 1 để bán số. Về nhà trọ (nằm trên đường Yersin, phường Cầu Ông Lãnh - quận 1), hai cụ chăm sóc cho nhau, cứ vậy đã gần 8 năm nay.
Cụ Ngưng năm nay 79 tuổi, đã 15 năm xa quê. Cụ kể: “Nhiều lần con gái vào đây tính đưa về quê, nhưng không chịu, vì thấy hoàn cảnh ngoài đó rất khó khăn. Thấy tôi kiên quyết quá, con gái ôm bà khóc, rồi đành quay về. Dù không dư dả gì để gửi về cho con cháu nhưng bà tự sống một mình cũng được, khỏi làm khổ ai”. Cụ Ngưng khoe: “Sang năm bà được 80 tuổi rồi. Lẽ ra bà phải về quê sống cùng con cháu nhưng bà không dám về, sợ tụi nó thêm tốn kém. Nói vậy thôi chứ bà đang dành dụm ít tiền để Tết năm sau về quê. Tôi chỉ sợ lỡ chết trong này thì không có ai bên cạnh”.
Cụ Ngưng từng bị một thanh niên say rượu tông khi đi bán dọc đường Trần Hưng Đạo, quận 1, phải dùng nạng. Dù chân còn đau, nhiều người khuyên ở nhà, đợi cho lành rồi hãy đi bán, nhưng cụ không chịu. “Sống dựa vào người khác thấy khó coi lắm. Vả lại, đồng tiền mình kiếm được thì tiêu mới thấy nhẹ lòng”- cụ cười móm mém.