>> Cạm bẫy đời người…
Đi khoảng 5 km, chừng như đến một xã khác, cả bọn đưa tôi vào gia đình cô gái tên là H.T. Sánh. Bố mẹ Sánh ở nhà, mới hơn 50 tuổi nhưng trông họ khắc khổ, già nua. Nhà trống chếnh, tài sản chẳng có gì đáng giá.
“Cái Sánh nhà tôi 19 tuổi rồi mà không có việc làm, ruộng nương ở nhà không đủ ăn, “các ông” giúp tôi xin việc cho cháu, gia đình cảm ơn lắm lắm”. Chỉ chờ có vậy, Sánh kéo cả bọn ra ngoài sân. Háo hức, Sánh hỏi tôi: “Nhà chú bán hàng giải khát à?”. Tôi gật đầu, Sánh vồn vã: “Cháu chán ở nhà lắm rồi, nếu ngày kia đi được thì chiều nay cháu lên xã xin giấy tạm vắng”. Phổng phao, trắng, có thể nói Sánh xinh theo đúng kiểu “hương đồng gió nội”, D. bảo: “Con này về nhà mình mà mông má thì chết tiền của khách”. D. rút tờ 100 ngàn đưa cho Sánh: “Em bảo bố mẹ bán cho bọn anh con gà, nấu cho bữa trưa”, Sánh vui như tết, cầm tiền chạy vụt vào nhà. H. nói với tôi: “Mì ăn liền đấy ông anh ạ!”.

Người ở quê kể ra rất cả tin, bà mẹ tất tưởi gọi gà, ông bố đạp xe đi mua rượu còn cả bọn ma cô và cô em xinh đẹp xà vào vườn tỉa rau. Cạm bẫy đời người sao lại được sắp đặt giản đơn mà tàn nhẫn đến thế!? 3 giờ chiều, chúng tôi quay lại nhà H, cả bọn vui như nhặt được tiền, D bảo tôi: “May thật, kiếm ngay được hàng, nhiều hôm đi hết mấy bình xăng mà công cốc”. Có tiếng xe máy ngoài cửa, hai ông ma cô đi từ sáng cũng vừa về. H hỏi: “Tình hình thế nào?”. Vừa cởi quần áo, K. cáu bẳn: “Đen như cuốc, lượn cả ngày không kiếm được, có thì lại gặp hàng “lởm”!”.
Sau bữa rượu chiều, thấm mệt cả bọn đi ngủ sớm. Dường như ở vùng sơn cước chiều buông nhanh và đêm dài hơn. Khoảng 10h đêm, bất chợt tôi bị đánh thức bởi chuông điện thoại, H. gào lên: “Có hàng anh ạ”. Hắn vỗ đùi bảo: “Hàng zin, tuyệt cú mèo!”.
Sáng dậy, đánh răng rửa mặt vội vàng, cả bọn tất tả lên đường, ba con xe Win cặm cụi đi, bụi mịt mù. Trên đường đi, H. nói với tôi “Để được việc cho ông anh, em phải viện đến mấy thằng ở Yên Lập, đi xa đấy nhưng chắc ngon”. Tôi không thể xác định mình đang ở đâu, nếu có thả ra ở đây chắc loay hoay lắm mới về được Hà Nội. Thôi đành, một liều dăm bảy cũng liều.
11h trưa chúng tôi có mặt ở các xã nghe nói giáp ranh ba tỉnh: Sơn La, Phú Thọ, Yên Bái. H. dặn tôi và D: “Ở đây nhiều nghiện, các anh đừng nói gì, để em”. Người đàn ông chúng tôi gặp là Thắng “nghiện”. Thắng vào đề luôn: “ở đây có năm con, hai đứa bán trinh, ba đứa con nhà lành, các ông đi xem hàng luôn không?”.
Xe máy lại đưa chúng tôi leo dốc núi, ê ẩm xóc và tiếng máy gằn. Cô gái đầu tiên chúng tôi gặp là Lò Thị V, 16 tuổi, dáng dấp trẻ con. Vẫn chiêu bài tuyển người bán hàng được vẽ ra. V. bảo: “Em và chị con nhà bác đều muốn đi làm, chị em cũng 16 tuổi để em gọi sang nhé!”, M. “xung phong” chở V. đi, nửa tiếng sau mang về cùng một cô gái nữa, cũng ngờ nghệch và khờ dại như V. Quay sang trao đổi với nhau bằng tiếng dân tộc, lát sau V. bảo chúng tôi: “Tuần sau chúng em đi, các anh đón nhé!”, H trêu: “Có người yêu chưa, tạm biệt đi nhé để xuống phố”, cả hai lắc đầu, mặt đỏ rần, cười bẽn lẽn. Quay ra cửa, Thắng “nghiện” hẹn ngày rồi dấm dứ: “Không được sai hẹn đâu nhé, từ Hà Nội lên xa lắm đấy”. Cả bọn rồ máy phóng đi, Thắng quả quyết “Hàng zin đấy!”.
Tiếp tục bị tra tấn bằng ổ voi, ổ gà, Thắng “nghiện” đưa chúng tôi đến quán nước heo hút ở cái bản tên là T.Sơn. Cô chủ quán và 3 cô gái đã đợi sẵn ở đấy. Rót nước mời chúng tôi, chủ quán nói luôn “Đây là 3 em muốn đi làm”. Tôi nhìn kỹ, hai cô gái đánh phấn, ép tóc, một nhìn quê kệch. Thắng “nghiện” hỏi: “Bao giờ đi?”. Bà chủ quán bảo: “Để chúng nó xin giấy tạm vắng, 3 hôm nữa cho chắc”. D. nháy tôi ra ngoài nói thẳng: “Hai con kia là “hàng quay”, con còn lại là “chim mồi”, anh em mình bỏ tiền ra về Hà Nội là bọn nó trốn liền. Em không dễ bị lừa đâu”. Ngồi cà kê một hồi, bà chủ quán bảo Thắng nghiện: “Mỗi em “phí” môi giới là 500 ngàn, ưng thì làm”. D. liến thoắng: “Hôm nào em đón hàng sẽ giao tiền”.
Tối mịt mùng chúng tôi mới quay trở lại nhà H., mệt mỏi rã rời. Sau bữa rượu tôi bảo H.: “Tôi đưa ông 1,5 triệu gọi là đặt cọc, mai tôi về sớm, 3 hôm nữa quay lên đón hàng”. H dấm dứ: “5 hôm anh không lên là bọn em cho bốc hơi đấy”. 6 giờ sáng, tôi và D. vượt sông sang ga Ấm Thượng, kết thúc 3 ngày sống với thế giới ma cô.
Theo Pháp luật Xã hội
• Bạn có thể gửi nhận xét, góp ý hay liên hệ về bài viết này bằng cách gửi thư điện tử tới: editor@ebizmediavn.com