Tin tiêu điểm
  Xã hội
Sự kiện trong ngày
Điểm nóng
Nhịp sống đô thị
Phóng sự
Chân dung

 TIÊU ĐIỂM

"Tắm" chín củ, quả bằng hóa chất lạ

Ly kỳ chuyện yêu và bùa ngải

“Cò” làm đẹp ở cổng bệnh viện

Bi hài chuyện hiếu, hỉ
Bác sĩ Thoa đang
Trò bịp: Chữa cận thị bằng xoa mắt

Những kẻ săn mồi

Trong thế giới “phù thủy”…
Ảnh minh họa
Nàng "Tô Thị" đợi... những chàng họ "Sở"

Ăn xin cũng dăm bảy loại

Chuyện người đàn ông... AIDS
Sống bằng ánh sáng thi ca
Ngày gửi: Thứ hai, 07:58, 25/8/2008

Trong thơ Đỗ Trọng Khơi, người ta còn nghe được cả tiếng chuông tâm linh, anh bảo thơ như phương tiện gửi gắm tinh thần sống, quan niệm về giá trị sống và đạo Phật chi phối rất lớn đến cuộc sống cũng như thơ của anh.

Bóng tối cuộc đời

Bóng tối của cuộc đời Đỗ Trọng Khơi sập xuống vào năm 1966, khi Khơi tròn 6 tuổi, đang học lớp 1 ở trường làng Trần Xá, xã Văn Cẩm, huyện Hưng Hà, Thái Bình. Khơi bị viêm đa khớp dẫn đến teo cơ, lúc đầu là chân trái, sau lan sang cả chân phải, gia đình Khơi vốn đã nghèo lại càng thêm khánh kiệt vì đã phải bán mọi thứ và cả vay nợ để đưa Khơi đi chạy chữa khắp nơi, nhưng bệnh mỗi ngày một nặng thêm, đến năm 1971, Khơi không đi lại được, phải bỏ học khi vào học lớp 4 được đúng 10 ngày.

Năm 1978, Khơi vĩnh viễn nằm liệt tại giường, mọi việc ăn, ngủ, vệ sinh đều phải có người giúp đỡ. Từ một cậu bé thông minh, hiếu động, nay phải nằm liệt một chỗ, không được tung tăng chạy nhảy ngoài đường với bạn bè, không được cắp sách đến trường, số phận tưởng thế đã nghiệt ngã đến tận cùng nào ngờ tin người cha bị hy sinh ở chiến trường bay về làm cho Khơi quỵ ngã.

Khơi thương cho thân phận mình; thương cho người mẹ trẻ phải còng lưng cõng nỗi đau mất chồng và còng lưng lam lũ để nuôi ba chị em Khơi; thương cho bà nội khóc con đến nỗi mù cả hai mắt. Mẹ thương con, tìm sách của chồng, mượn của hàng xóm về cho Khơi đọc, Khơi đọc tất cả những gì mẹ mang đến, từ Tam quốc, Thủy hử đến cả những mảnh báo gói thuốc.

Rồi Khơi tập tọng viết, lúc đầu chỉ là những cảm xúc, sau chiêm nghiệm, trau chuốt thành văn, thành thơ. Khơi viết cho đỡ buồn mà không nghĩ đến chuyện gửi đăng báo, cho đến khi bác sĩ Hoàng Năng Trọng, trong một lần về quê công tác đã tình cờ đọc được sáng tác của Khơi ở trạm xá làng.

Thấy thơ hay, ông tìm đến nhà Đỗ Trọng Khơi, và nói sẽ gửi giúp thơ của anh lên báo. Vào mùa thu năm 1988, bài thơ “Đối mặt với bóng đêm” của anh được in trên Báo Thái Bình, sau đó Tạp chí Văn nghệ Thái Bình in 2 bài. Tháng 11-1989, Đài Tiếng nói Việt Nam giới thiệu một chùm thơ của Đỗ Trọng Khơi trong chương trình Tiếng thơ.

Năm 1989-1990, Báo Văn nghệ của Hội Nhà văn Việt Nam tổ chức cuộc thi thơ, Đỗ Trọng Khơi gửi 6 bài, được đăng 3 bài và anh được trao giải Nhì, tin vui từ Hà Nội về làng quê heo hút làm anh và những người nông dân lam lũ hân hoan vui mừng.

Nhà thơ Đỗ Trọng Khơi.

Ánh sáng của thi ca

Được tiếp thêm sức mạnh, Đỗ Trọng Khơi lại âm thầm viết, anh nằm  trên giường, tay trái cầm tập vở, tay phải khó nhọc cầm bút viết. Đằng đẵng 20 năm qua kể từ khi bài thơ đầu tiên được trình làng, bằng tài năng và nghị lực phi thường, nhà thơ Đỗ Trọng Khơi đã xuất bản được hơn chục tác phẩm và nhận được nhiều giải thưởng văn chương.

Trong thơ Đỗ Trọng Khơi, người ta thấy hiển hiện lên một khung cảnh làng quê với những người thân yêu như ông bà, cha mẹ, những người nông dân; ánh trăng, đồng lúa, dòng sông, mùa thu… những con người, cảnh vật đã từng gắn bó mật thiết với cuộc đời của Khơi và đã được anh “chưng cất” bằng máu, bằng nước mắt, bằng khát vọng sống mãnh liệt để thành thơ rồi thơ lại làm dịu bớt đi nỗi đau, đem thăng hoa, niềm vui đến cho cuộc đời anh bằng thứ ánh sáng riêng:

Bởi tôi tin vào bản thân

nỗi khổ đau

Có bước đi riêng -

trong bóng tối.

Lý do mà tôi chờ đợi,

Là sự kiếm tìm,

Một thứ ánh sáng riêng!

(Hy vọng)

Trong thơ Đỗ Trọng Khơi, người ta còn nghe được cả tiếng chuông tâm linh, anh bảo thơ như phương tiện gửi gắm tinh thần sống, quan niệm về giá trị sống và đạo Phật chi phối rất lớn đến cuộc sống cũng như thơ của anh, Khơi tâm sự: “Tôi là một kẻ bọt bèo khổ hạnh. Tấm thân không quá lau cỏ. Học chữ không quá ABC. Chỉ khi tâm hồn đòi được xác định bằng một giá trị và vì thế tôi gặp thơ ca. Con chim mượn âm thanh của trời để ca hót. Bông hoa mượn hương sắc của đất để hiện hình.

Tôi mượn thơ ca để tập nói tiếng người. Nếu thơ là một ngôi mộ thì tấm thân tầm thường của tôi không đáng được trú ngụ. Mừng thay, thơ là một linh hồn, nhờ thế tôi còn được lưu lạc trên thế gian này để tìm kiếm”. Khơi còn cho rằng, đạo Phật hướng tới giá trị vĩnh hằng trong cái tính “không” - không nhưng mà có, giống như quả chuông, nếu không có khoảng không ở bên trong thì sao có thể ngân lên thành tiếng:

Lấy bớt của đời một quãng

đời không

Tặng cho khoảng rỗng của

cái chuông đồng

Đâu đó một ngày tính không vang động.

(Du ca)

Đánh cược với thần chết

Để đôi chân liệt nhúc nhích được, Khơi đã quyết chí bằng một cuộc đại phẫu thuật mà giữa cái sống - cái chết được đặt lên bàn cân với tỷ lệ 50%- 50%. Biết là vô cùng hiểm nguy nhưng Khơi vẫn quyết tâm mổ, không còn hy vọng đi lại được, chỉ cầu mong một chút, một chút thôi để hai khớp háng mở ra, hai đôi chân không còn bó cứng bắt anh phải nằm vẹo về một bên trong suốt hơn 30 năm qua nữa, để đổi lấy một chút ít tự do cho tư thế nằm, anh đã đánh cược cả mạng sống!

Cuộc đại phẫu thuật nhân ái miễn phí được tiến hành vào cuối tháng  6 năm 2005 tại Bệnh viện Đa khoa Thái Bình. Ca mổ bất thành, Khơi buồn vô hạn, nghĩ quẩn thà đang mổ mà chết còn hơn! Thương Khơi, quý trọng nghị lực của anh, Bệnh viện Việt-Đức ở Hà Nội đã cử GS Chu Mạnh Khoa - Chủ nhiệm Khoa Gây mê hồi sức cùng với một kíp gây mê giỏi mang thiết bị gây mê dành cho những bệnh nhân đặc biệt về Thái Bình.

Thế là Khơi lại được đưa lên bàn mổ lần thứ 2. TS Lê Đức Tố, GS Chu Mạnh Khoa, BS Nguyễn Như Chiến, BS Nguyễn Trọng Khìn, TS Hoàng Năng Trọng cùng với đông đảo các y, bác sĩ Bệnh viện Đa khoa Thái Bình, Bệnh viện Việt-Đức, Bệnh viện Răng-Hàm-Mặt tập trung toàn bộ trí tuệ, nhiệt huyết cho ca mổ.

Thần chết đã “sờ” vào được người Đỗ Trọng Khơi, khi gây mê bằng thiết bị đặc biệt, lực hô hấp của Khơi không tương đồng, chỉ bằng 50% so với người bình thường, người anh tím tái, tim ngừng đập trong ít phút, anh đã rơi vào trạng thái chết lâm sàng. Một phương án táo bạo đã được các bác sĩ thực thi ngay lập tức: “Mở khí quản để trợ hô hấp!”. Ca mổ nghẹt thở thành công, nhà thơ Đỗ Trọng Khơi từ cõi chết trở về với đời, với thơ.            

Theo ANTĐ

 
• Bạn có thể gửi nhận xét, góp ý hay liên hệ về bài viết này bằng cách gửi thư điện tử tới: editor@ebizmediavn.com
 
 
 
 
Các tin mới hơn
Tin mới trang nhất
Các tin cũ hơn
TIN ĐỌC NHIỀU NHẤT
"Kiều nữ" Ngọc Lan bị hãng phim từ chối vì "bê bối"?
Muôn vẻ chuyện tình "cọc đi tìm Trâu"
Quán Hy và Hân Đồng lại "cặp" với nhau!
Khóc cười chuyện “giữ chồng” khi mang thai
Tình cũ của Becks ngực trần phơi nắng
Đan Trường gọi người yêu là "bạn"
“Yêu” ngay sau khi sinh con – Cảnh báo nguy hiểm
Bi kịch bỗng dưng thành... tỷ phú
Chuyện “ăn nem, ăn chả” nhà quê
Những bà vợ thích buôn chuyện... "phòng the"
SỰ KIỆN
Mời "thầy" đến BV chữa cho bệnh nhân tâm thần
Đi xem học làm… vợ
Mùa thi và những thí sinh đặc biệt
Người bán hến mù
Đàn ông cũng đi... nâng ngực
Vũ trường: Cuồng quay và thác loạn
Nguyệt khùng!
Ba ngày sống với "ma cô"
Khóa ơ…
Trắc trở đường về với mẹ

Video clip đặc sắc
Hà Nội - Biển nước mênh mông!
10 cú móc bóng tuyệt đẹp
Kỹ thuật viên hoàn hảo!
Tình yêu của loài vật
Thông điệp cuộc sống!
Những khuôn mặt hai chiều
Những pha bóng trúng "vùng khó nói"
"Cậu bé Ong" và ban nhạc... chết
Không sợ vợ là hèn
Các trích đoạn tai nạn đường đua kinh điển!
 
© 2007 Bản quyền thuộc về THUGIAN.COM.VN, all rights reserved.
Cơ quan chủ quản: Hãng truyền thông EBIZMEDIA
Điện thoại: (04) 7624438 - E-mail: info@thugian.com.vn
Giấy phép của Cục Báo chí số: 543/GP-CBC Chịu trách nhiệm xuất bản: Ông Đàm Ngọc Thu
® Ghi rõ nguồn "THUGIAN.COM.VN" nếu phát hành lại thông tin từ website này