Đức Tiến: Muôn đời mẹ vẫn thương con
Từ nhỏ tôi đã không được sống cùng mẹ nhiều, lúc ở với ngoại, lúc ở với dì. Ba mẹ tôi chia tay khi tôi còn khá nhỏ. Mẹ tôi phải đi làm nên không mang theo con nhỏ được nên tôi về ở với dì, em của mẹ. Ở với dì được gần 2 năm thì tôi về ở với mẹ. Trước đó tôi ở với ba và mẹ kế.
Mẹ tôi gần như đã hy sinh cả tuổi trẻ, sức lực để bương chải, đi làm kiếm tiền gửi về lo cho tôi. Tôi nhớ mỗi lần mẹ lên thăm, mẹ mang theo một con gà, thường là gà luộc. Vì tôi thích ăn gà luộc nhất. Mẹ lúc nào cũng nhường tôi hai cái đùi. Hồi nhỏ, tôi chưa biết gì nhiều cứ mãi ăn và ăn. Có lần mẹ lên thăm tôi, thấy tôi ăn cơm trắng với nước tương, mẹ ôm tôi và bật khóc, tôi cũng khóc. Tôi nói mẹ đừng khóc to, người ta nghe thấy thì lại nói điều không tốt với mẹ con mình.
Hiện nay, tôi đang cố gắng dành dụm để sửa lại nhà và khoảng tới tháng 12, tôi sẽ đón mẹ lên ở cùng với tôi. Lúc trước mẹ ở cùng chị gái, nhưng giờ chị đã có chồng nên mẹ tôi đang ở một mình. Tôi biết mẹ sẽ cô đơn lắm nên cố gắng sửa nhà để đón mẹ lên. Càng lớn tôi càng hiểu rõ sự hy sinh và chịu đựng của mẹ. Mẹ tôi ít nói, chỉ biết làm và lo cho con. Chị gái tôi giờ đã có em bé, chị nói với tôi chị đã thật sự hiểu như thế nào là tấm lòng của một người mẹ.
Tôi hy vọng vào ngày Vu Lan sắp đến, các bạn hãy dành cho mẹ mình ít nhất là một cuộc điện thoại, cho dù bạn đang ở đâu chăng nữa, bạn không hài lòng với mẹ mình về điều gì đó. Nhưng tôi muốn nhắc với bạn rằng, mẹ muôn đời vẫn là người quan tâm và lo lắng cho chúng ta nhiều nhất.
Hôm trước tôi về đám giỗ ngoại, thấy mẹ tôi đã yếu. Tôi im lặng. Về quê, thấy mẹ của mình khác với những người mẹ của bạn tôi ở Sài Gòn quá. Tôi mua quà gì cho mẹ, mẹ đều khen quá trời rồi mẹ tôi cất vô tủ mà để dành, mẹ tiếc nên không mặc. Mẹ tôi không biết làm điệu hay chưng diện, đôi khi nói chuyện tôi thấy mẹ thiếu tự tin. Tôi thấy mình sao ích kỉ quá.

Thanh Vân: Mẹ là động lực giúp tôi phấn đấu
Vân không thể hình dung được cuộc sống của mình sẽ như thế nào nếu như không có mẹ. 24 năm nay, Vân đã quen với sự chăm sóc của mẹ, và Vân ước gì mình mãi mãi được như vậy. Đừng ngạc nhiên khi Vân đã lớn như thế này rồi mà ngày nào cũng uống bình cà phê sữa mẹ pha. Mà phải mẹ pha mới thấy ngon nhé, lúc nào đi đâu xa không được uống cứ thấy thiếu thiếu, khó chịu lắm! Hôm nào mệt hoặc đau họng là được "khuyến mãi" thêm bình nước giá hoặc nước tắc nữa (cười). Quần áo đi diễn của Vân cũng do mẹ giặt, nhiều khi lu bu quá Vân cũng không biết đồ diễn để ở đâu, mẹ phải sọan rồi đem lên sân khấu cho Vân luôn. Thời gian này Vân hay suy nghĩ về mẹ, Vân sắp lấy chồng. Mặc dù Vân đang rất hạnh phúc, và mẹ cũng vui với hạnh phúc của con gái, nhưng nghĩ đến lúc sẽ không được ở với mẹ nữa tự nhiên nước mắt cứ chảy ra.
Vân còn nhớ hôm công diễn vở Chuyện tình mùa thu, có mẹ ngồi dưới xem. Cảnh buổi trình diễn múa, nhân vật Lan Anh (Thanh Thúy đóng) hỏi Thu Hương (Vân đóng) thế này: "Sao, hôm nay bà già có đi coi cưng múa không, mẹ cưng ngồi ở đâu vậy?" tức là ý muốn hỏi về nhân vật của cô Tú Trinh (đóng vai mẹ Vân), tự nhiên mẹ Vân đứng lên vẫy vẫy tay quá trời, làm cả rạp nhìn và ai cũng biết là mẹ của Vân. Mọi người đều cười và Vân với Thúy cũng nhịn cười muốn chết luôn (cười).
Vân không chờ đến dịp Lễ Vu Lan, sinh nhật mẹ hay 8/3 mới bày tỏ lòng biết ơn đối với mẹ. Bởi vì lúc nào Vân cũng nghĩ đến mẹ, nghĩ đến những gì mẹ đã hi sinh vì Vân, những kì vọng mẹ dành cho Vân, và cả những lúc Vân làm mẹ buồn... Vân được như ngày hôm nay cũng là nhờ mẹ, chính mẹ đã hướng Vân đến với nghệ thuật, đã ủng hộ, nâng đỡ mỗi khi Vân gặp khó khăn, và đã chỉ dạy cho Vân rất nhiều điều quý giá. Và mẹ cũng chính là động lực để Vân phấn đấu nhiều hơn nữa.

Võ Thành Tâm: Hạnh phúc khi có mẹ
Tâm nghĩ trên đời này không ai là không có mẹ, có mẹ mới có chúng ta. Có thể do kém may mắn nên trong số những chúng ta có người sinh ra đã không được sống trong sự chăm sóc của cha mẹ. Nhưng Tâm nghĩ trong lòng của mỗi người đều có hình bóng của một người mẹ. Tâm nghĩ mình thật hạnh phúc và may mắn khi vẫn còn cha và mẹ.
Là một diễn viên nên Tâm không thường xuyên ở nhà, có khi theo đoàn làm phim cả tháng. Mặc dù đã lớn rồi nhưng Tâm vẫn thích cảm giác được ăn cơm cùng cha mẹ, nhất là cảm giác được mẹ mắng đó. Lúc đó Tâm có cảm giác mình vẫn còn rất bé, Tâm rất thích (cười).
Tâm còn nhớ có một lần Tâm bị tai nạn quẹt xe. Khi được tin báo Tâm bị tai nạn mẹ chạy vội ra đường, mẹ chạy tìm Tâm khắp nơi mặc dù không biết Tâm ở đâu. Mẹ chỉ biết con trai mình đang bị tai nạn ở ngoài kia, theo quán tính mẹ chạy đi tìm vậy thôi. Khi nghe mọi người kể lại, Tâm rất xúc động chỉ biết nhìn mẹ mà không nói với mẹ được lời nào.
Trong gia đình, ba bắt Tâm theo ngành công an, chỉ có mẹ là ủng hộ Tâm theo nghiệp diễn viên. Tâm rất cảm ơn mẹ và cố gắng làm hết sức để không phụ lòng tin cậy của mẹ. Bây giờ Tâm không mong muốn gì hơn là cầu mong cho cha mẹ có nhiều sức khỏe, mong cho mẹ lúc nào cũng vui và sống mãi với đứa con này.
.jpg)
Hương Giang: ‘Nghĩ mình đã quá ích kỉ với mẹ’
Giang nhận thấy một điều thật vô lý nhưng lại diễn ra với tất cả chúng ta. Chúng ta có thể đi chơi với người yêu cả ngày nhưng lại rất ít đi chơi với bố mẹ. Chúng ta có thể lo cuống lên khi người yêu nhức đầu, sổ mũi nhưng thấy mẹ mệt, bắt mình nấu cơm thay một buổi thì lại tỏ vẻ phụng phịu, khó chịu… Hàng ngày chúng ta ít khi biểu lộ tình cảm với cha mẹ, chúng ta tự nhủ với bản thân mình là mẹ sẽ hiểu, mẹ biết con cái yêu thương mẹ. Giang thấy đó chỉ là sự ngụy biện cho sự vô tâm của chúng ta với bậc sinh thành.
Mẹ Giang cũng là một người mẹ bình thường như bất kì một người mẹ nào khác. Nhưng với chị em Giang đó là người mẹ tuyệt vời nhất. Sau khi bố mẹ Giang chia tay, mẹ từ chối những người tới với mẹ vì mẹ muốn dành toàn bộ tình yêu thương, cuộc sống cho chúng tôi, cho hai đứa con gái bé bỏng của mẹ.
Bây giờ, khi Giang đã trưởng thành, Giang lại thấy mình đã quá ích kỷ. Giang cuốn mình theo công việc, bạn bè nơi xa xứ, để mình mẹ cô đơn ở Hải Dương. Ngày nào hai mẹ con cũng gọi điện, nhắn tin cho nhau nhưng Giang biết, mẹ Giang cần nhiều hơn thế. Thi thoảng mẹ Giang lại nói: “Ước gì chị em con lại trở lại bé xíu như ngày nào, loanh quanh bên mẹ để mẹ đỡ buồn”.
Giang chỉ biết về ngày lễ Vu Lan khi vào Sài Gòn sinh sống vì ngày lễ này ở ngoài Bắc không thực sự phổ biến. Bạn có thể quan tâm tới mẹ trong ngày này, nhưng 364 ngày còn lại của năm, bạn làm gì? Không phải là những món quà đắt tiền, quý giá bạn phải chờ dịp để mua tặng mẹ. Mẹ sẽ vui khi bạn trò chuyện, tâm sự cùng mẹ, cùng đi du lịch, hay đơn giản hơn là chở mẹ đi chơi lòng vòng. Nhỏ thôi, nhưng mẹ sẽ biết bạn yêu mẹ biết dường nào. Bởi vì niềm hạnh phúc lớn nhất của tất cả bà mẹ là nhìn thấy con mình trưởng thành, khoẻ mạnh, luôn vui vẻ và thành đạt.

Huỳnh Đông: ‘Một câu, con muốn nói…’
Đông nghĩ có lẽ đối với tất cả mọi người thì mẹ là người quan trọng nhất. Mẹ là người đã cùng trò chuyện với ta từ lúc ta còn chưa thành hình hài, cho đến lúc ta trưởng thành thì ta vẫn cần đến lời khuyên của mẹ… Và nếu bạn có mẹ, thì chắn chắn mẹ là người thương và hiểu bạn nhất. Và mẹ của Đông cũng vậy... Mẹ yêu thương Đông không phải bằng những lời nói sáo rỗng mà bằng những cử chỉ chăm sóc, hành động lo lắng. Có khi là bằng một trận đòn khi Đông hư quá, nhưng Đông luôn biết ơn nhũng trận đòn đó (cười).
Hồi còn nhỏ, lúc đó Đông khoản 10 tuổi, với tuổi đó thì Đông cũng như nhiều thằng nhóc khác rất mê trò chơi điện tử. Một lần vì ghiền quá, Đông đã liều ăn cắp của mẹ 2.000 đồng (khi đó được 1 tiếng đồng hồ chơi lận đó). Mẹ Đông biết chứ, làm sao mà giấu được. Nhưng lần đó mẹ không đánh đòn mà bắt Đông quỳ gối mấy tiếng đồng hồ để Đông tự nhận ra lỗi lầm của mình (cười).
Có một câu nói mà từ đó đến giờ Đông chưa bao giờ thổ lộ với mẹ dù rằng trong lòng rất muốn nói … Con yêu mẹ lắm, mẹ ơi!

• Bạn có thể gửi nhận xét, góp ý hay liên hệ về bài viết này bằng cách gửi thư điện tử tới: editor@ebizmediavn.com