SaNaVi 14 tuổi, ngụ tại tổ 25, ấp Hà Bao II, xã Đa Phước, huyện An Phú, An Giang. Gia đình cậu nghèo khó, không ruộng rẫy, không vốn liếng làm ăn, không nhà ở. Nơi che mưa, che nắng chỉ là một chiếc xuồng cũ kỹ, mục nát.
Vì nghèo, bố mẹ cậu, anh Aly và chị SaChiRóh, lấy nhau 10 năm vẫn chưa dám có con. Đến năm 1993, họ sinh một con gái tên là KhoLySaRóh, khỏe mạnh và rất dễ thương. Hai năm sau, một bé trai bụ bẫm ra đời. Nhưng sau đó cậu bé thường xuyên bị chứng khó đi ngoài, đến khi tròn bốn tuổi thì việc đại tiện gần như là không thể. Thương con nên dù gặp lúc túng ngặt, anh chị quyết định chở SaNaVi đi khám. Lúc đầu, do họ đi làm thuê với nghề lựa cá ở chợ Hà Tiên nên cháu được đưa đến Bệnh viện đa khoa Kiên Giang.

Cháu SaNaVi và bố trên "ngôi nhà" là chiếc xuồng nhỏ.
Sau khi các bác sĩ làm xét nghiệm, cha mẹ cậu bé mới tá hỏa khi biết con mình bị lép hậu môn, phải phẫu thuật mới có thể sinh hoạt bình thường. Vợ chồng Aly không có tiền mổ cho con. Nhờ hảo tâm của những người trong bệnh viện, họ mới có ít tiền. ALy nghĩ nếu dùng nó vào việc ăn uống thì cũng hết nên anh quyết định nhận vé số để mang bán trong bệnh viện.
Nhờ bán vé số, anh có tiền trang trải suốt bốn năm ở bệnh viện. Vợ anh đi làm thuê cho một gia đình ở huyện An Phú, mỗi tháng thêm 800.000 đồng cùng chồng lo cho con.
Sau thời gian điều trị ở Kiên Giang, bệnh tình của SaNaVi vẫn không thuyên giảm nên cháu được chuyển đến Bệnh viện Nhi Đồng 1 (TP HCM). Thêm 5 năm, chị tiếp tục đi làm giúp việc, anh nhận vé số bán trong bệnh viện lo cho con.
Cháu SaNaVi hiện sống cùng cha mẹ và chị gái trong chiếc xuồng nhỏ trên sông Hậu thuộc xã Đa Phước. Ông Lê Hữu Phúc, Phó ban ấp Hà Bao II, cho biết, mặc dù gia đình anh ALy có hộ khẩu thường trú ở địa phương nhưng do có nhiều năm đi làm thuê ở xa nên không thể xét cấp sổ hộ nghèo.