Tin tiêu điểm
  Bóng đá
Các giải khác
Video bàn thắng
BXH - Lịch thi đấu
Ngôi sao sân cỏ
Bóng đá Việt Nam
Champions League
Bóng đá Anh
Bóng đá Tây Ban Nha
Bóng đá Ý
Bóng đá Đức
Tin tức

 TIÊU ĐIỂM

Michael Ballack, “số 13” đen đủi

Chia tay một tượng đài

Cái đầu Ballack

Những gã hippi trên sân cỏ (P.1)

Những bức biếm họa ngôi sao sân cỏ (P.1)

Vì sao Johan Cruyff không tham dự WC 1978?

Cristiano Ronaldo- Múa dẻo lắm người cay

Văn Quyến: "Xin chị" hãy để cho em yên

Hình ảnh các sao bóng đá Anh và các con

Kaka - Nhạc trưởng xuất sắc nhất 2007
Tuổi thơ cay đắng của tuyển thủ Công Vinh
Ngày gửi: Thứ năm, 09:20, 29/11/2007

Cuộc sống của một "ngôi sao" đầy rẫy những áp lực, đã có những lúc Vinh nghĩ mình phát điên và ít người biết rằng, để có ngày hôm nay, anh đã phải trải qua một tuổi thơ đầy cay đắng.

Chuyện người cha đi tù

"Tôi chưa bao giờ giấu giếm về việc có một người cha từng đi tù vì phạm pháp. Thậm chí, tôi có quyền tự hào về ông và một phần cuộc sống của tôi, những cố gắng của tôi cũng là để bù đắp những gì ông đã trải qua", Công Vinh nói.


8 năm trong nước mắt

Ngày còn bé, chị em chúng tôi chủ yếu được bố chăm sóc, do mẹ tôi thường xuyên vắng nhà. Chuyện mẹ tôi vì sao ít khi ở nhà sẽ được kể ở phần sau. Vì thế, chúng tôi chịu ảnh hưởng từ bố rất nhiều.

Ký ức của tôi còn in đậm về tai nạn mà bố tôi phải gánh chịu. Trong một lần đi trên đường, bố đã bị một chiếc xe khách tông phải, suýt nữa chấn thương sọ não, một chân gãy với cái xương bánh chè gần như vỡ vụn. Công ty xe khách đã không chịu bồi thường một đồng nào vì cho rằng không phải lỗi của họ.

Sau tai nạn ấy, tiền thuốc thang, bệnh viện của bố đã khiến gia đình tôi khánh kiệt, nhưng cũng may ông qua khỏi dù phải mang cái đinh trong xương tới gần 10 năm trời. Trước hoàn cảnh gia đình như thế, bố tôi đã đặt số mệnh của mình vào một quyết định kinh khủng: buôn ma tuý. Ông tính, chỉ là một lần, đúng một lần duy nhất để có tiền cho các con đỡ khổ. Ác nghiệt, ngay chuyến đi định mệnh ấy, cha tôi bị bắt. Tòa án xử 12 năm tù.

Đó là một biến cố, là một bi kịch trong gia đình. Lúc đầu tôi rất giận ông, mặc dù tôi còn rất nhỏ. Sau lớn lên, tôi mới thấm thía rằng: bố mình chẳng qua cũng chỉ vì con cái, vì gia đình mà nhất thời phạm pháp.

Trong tù và trong trại giam, bố tôi là một người gương mẫu. Tòa án tuyên ông 12 năm tù nhưng thi hành án được 8 năm, ông được ân xá và trả quyền công dân. 8 năm ấy là 8 năm tôi thương bố. Mỗi làn bê nồi cơm lên là mỗi lần tôi chan hòa nước mắt và ước rằng: giá như bữa nào bố cũng được một miếng thịt, chỉ một miếng thôi.

Tôi phải xứng với bố

Ở trong trại, bố tôi cải tạo tốt đến nỗi lãnh đạo trại giam còn mời bố tôi ở lại trại để làm nhân viên ghi chép sổ sách. Nếu không vì tôi, chắc ông đã đồng ý với lời đề nghị này.

Thỉnh thoảng tôi lên thăm bố bằng xe máy, chụp ảnh gửi vào cho ông, hai bố con ôm lấy nhau mà khóc. Song, tôi biết ông rất mừng về sự tiến bộ của tôi trong bóng đá. Bố là người đầu tiên ủng hộ tôi làm quen với trái bóng. Tôi không thể quên câu nói của ông rằng: "
Đời bố đã nhiều bất hạnh, con hãy đứng thẳng mà sống, hãy mang lại niềm tự hào cho những người xung quanh. Chỉ có điều ấy mới khiến bố không hối tiếc".

Tôi nghĩ rằng bố vì chúng tôi mà phải vào tù. Tôi là con trai duy nhất của ông nên phải có nghĩa vụ đền đáp. Sau khi bố ra tù, việc đầu tiên tôi làm là đưa bố đi tháo chiếc đinh ở chân và tới đây dự tính tôi sẽ gom tiền để mua cho bố một chung cư ở Nghệ An. Nếu bố muốn có cuộc sống riêng, tôi cũng sẽ tổ chức cưới vợ cho bố. Tôi rất ít khi nói với bố câu này, nhưng nó luôn nằm trong trái tim tôi: "Bố ơi, con luôn kính trọng bố và hứa sẽ sống thẳng như lời bố đã dặn"

Chiếc xe win của mẹ

Có một điều rất ít người biết rằng, vì mưu sinh, vì lo cho cuộc sống gia đình mà mẹ tôi đã chấp nhận mạo hiểm để đi buôn…đá đỏ. Đó là thời cả Nghệ An như sôi lên vì đá đỏ Quỳ Châu, người trong làng, trong xã tôi đổ xô đi buôn đá đỏ, tất nhiên chỉ là những viên đá ít có giá trị vì người quê nghèo như quê tôi lấy đâu ra vốn, mẹ tôi cũng bị cuốn vào vòng xoáy ấy.

Trước khi bố tôi vướng vào vòng lao lý, chị em chúng tôi sống chủ yếu với bố vì mẹ bận đi buôn. Được một thời gian, mẹ có chút vốn và mua được chiếc xe Win. Lẽ ra, với một người phụ nữ phải chọn mua một chiếc Honda nữ để tiên đi lại, nhưng mẹ tôi lại chọn xe Win vì nó có thể vượt qua những đoạn đường gập ghềnh.

Đó là một tài sản lớn của gia đình. Ngày bé, tôi thường được cưỡi chiếc xe đó, rất đỗi tự hào.


Lê Công Vinh và mẹ

Nếu không phải vì gia đình, mẹ tôi sẽ không vất vả đến như thế. Nghe nhiều người kể lại, mẹ tôi khi còn trẻ là một người vừa xinh đẹp vừa múa rất giỏi đất Quỳnh, 14 tuổi mẹ đã là văn công của QK4, từng đi biểu diễn khắp nơi.

Một người tưởng chừng yếu đuối như thế lại có thể phóng xe Win, vượt đồi vượt rừng để mưu sinh là điều mà ngay cả chúng tôi cũng khó tưởng tượng.

Vì chúng tôi, có lẽ, mẹ đã chấp nhận hy sinh ước vọng làm văn công của mình để bươn trải, để nuôi gà nuôi lợn.

Chỉ mong một bữa cơm có bố có mẹ

Tôi không được may mắn như nhiều người, bố mẹ tôi chia tay nhau từ khi tôi còn rất nhỏ. Chuyện người lớn, tôi không hiểu lắm nhưng thực sự trong tôi, cho đến giờ này vẫn mong có được một ngày, một bữa cơm có cả bố cả mẹ, có chị, có em quây quần, vui vẻ nhưng thực sự là không được.

Sau này khi lớn lên một chút, tôi đã rất cố gắng để làm cầu nối, để bố mẹ được về bên nhau nhưng thật tiếc là đã quá muộn rồi. Mẹ tôi đã tìm cho mình hạnh phúc riêng và tôi cũng rất vui vì mẹ đã có người chia xẻ những khó khăn hàng ngày.

Thực sự mẹ tôi là một người phụ nữ rắn rỏi, bà có thể làm được mọi thứ để lo cho gia đình. Từ chuyện đi buôn đá đỏ, nuôi gà nuôi lợn đến chuyện mở quá ở gần cổng xi măng Hoàng Mai mẹ tôi đều gắng gượng vượt qua những khó khăn ban đầu để ổn định cuộc sống.

Khi tôi bước chân vào bóng đá, lúc đầu mẹ tôi cũng không thật đồng ý, bà cho rằng bóng đá có cái gì đó rất nguy hiểm. Ngay cả việc mới đây, khi SLNA bị CĐV quá khích của H.Thanh Hóa đuổi đánh khiến tôi phải trốn, khi về nhà kể lại mẹ tôi khóc mà nói rằng: “Hay con nghỉ bóng đá đi, chứ cứ thế này có ngày chết mất”.

Tôi hiểu mẹ lo lắng cho tôi thế nào. Tôi đã 22 tuổi nhưng với mẹ, tôi vẫn là thằng Vinh còm 6-7 tuổi ngày nào trèo mãi mới ngồi lên được chiếc xe Win của mẹ”.

Nếu bố tôi là động lực để tôi phấn đấu thì mẹ tôi lại là tấm gương cho tôi về nghị lực, vượt qua những lúc khó khăn. Và tôi dù có làm gì đi chăng nữa, chắc vẫn không thể bù đắp được những tháng ngày cực nhọc của mẹ.

Cho đến giờ, tôi vẫn phải tiếp tục cố gắng để mẹ tôi có thể tự hào rằng đã sinh ra một người con như tôi…

Chuyện về chị và em gái Lê Công Vinh

Ấy vậy mà khi mẽ đi vắng, chúng tôi có bố, khi bố không có ở nhà, mẹ lại về nuôi chúng tôi và khi mẹ tôi phải đi đâu đó lâu ngày thì chúng tôi lại dùng bọc lẫn nhau để cùng đứng vững.Trụ cột của gia đình

Khi lớn lên, tôi luôn nghĩ rằng, trước khi xãy ra chuyện khiến bố mẹ tôi phải chia tay nhau hẳn họ đã có quãng thời gian rất yêu nhau. Bằng chứng là bố và mẹ tôi đã có với nhau 4 người con và đặc biệt là mấy chị em cứ cách nhau đều đều 3 năm 1.

Chị cả Lê Thị Ngọc sinh năm 1979 giờ đã lập gia đình ở tận Daklak, chị hai Lê Thị Bích sinh năm 1982 cũng đã lấy chồng. Tôi là con thứ 3, sau tôi là em Lê Khánh Chi.

Trong số 3 chị em, về tính tình, tôi hợp chị Bích hơn cả. Đó là một người con gái kín đáo, thương em nhất mực. Chị Bích chỉ hơn tôi đúng 3 tuổi nhưng đã có những khoảng thời gian dài, chị đã thay mẹ chăm sóc tôi và em chi. Và thực sự trong mắt chúng tôi, chị Bích như một người mẹ thực sự.

Nhưng tôi lại thương em Chi hơn cả. Chi là đứa trẻ lớn lên rất thiệt thòi về mặt tình cảm. Nó khác với chị em chúng tôi là thiếu sự chăm sóc người bố. Nhưng tôi lại không thể làm được như chị Bích, đóng vai trò một người mẹ, tôi không thể thay bố để chăm sóc em Chi như cái cách mà người bố nào cũng sẽ làm.

Điều tôi có thể làm được duy nhất có lẽ là coi Chi như một người bạn, có cùng chung sở thích, cùng những nỗi khổ cực trong cuộc sống hàng ngày để chia xẻ cho nhau.

Sự thiệt thòi về tình cảm có lẽ, đã ảnh hưởng đến em Chi rất nhiều, bù lại, Chi sống nội tâm và cũng đã có những cố gắng đứng vững cùng mọi người trong nhà giữa những lúc sóng gió nhất. Em Chi học giỏi, từng thi thi học sinh giỏi văn của tỉnh.

Năm rồi thi Đại học nhưng không đỗ. Tôi nói với Chi: "Em à, những lúc khó khăn nhất, gia đình mình mình đã vượt qua được rồi thì chuyện một lần hỏng thi đã thấm tháp gì. Hãy tiếp tục ôn luyện, thế nào em cũng sẽ đỗ".

Suýt bỏ học

Đất quê tôi, vùng Quỳnh Lưu nổi tiếng là đất học, nhưng suýt nữa tôi bỏ học năm lớp 9. Lúc ấy tôi đã bắt đầu luyện tập bóng đá rồi nhưng cũng vì hoàn cảnh gia đình. Đi tập đá bóng nhưng nào đã có chế độ.

Thực ra, khi bước chân vào đội trẻ SLNA, ngoài sự yêu thích bóng đá ra tôi không phải là cầu thủ có triển vọng. Lần đầu thi tuyển vào đội trẻ Nghệ An, tôi đứng gần đội sổ, nghĩa là gần cuối cùng. Các thầy chê nhỏ người, kỹ thuật yếu tâm lý lại kém vì hay sợ thầy.

Trong khi đó, cũng đã có những đứa chúng bạn ở quê bỏ học đi làm vất vưởng nhưng cũng đỡ được cho gia đình chút xíu. Tôi nghĩ rằng nếu ngày đó, tôi bỏ học, bỏ bóng đá thì cuộc đời tôi đã rẻ sang hướng khác.

Chính những lúc tôi nghĩ rằng bỏ học để kiếm một việc làm gì đó để ra tiền, coi đó như một cách thể hiện mình là người đàn ông trụ cột trong gia đình thì những tấm gương học giỏi của chị Bích, của em Chi đã kéo tôi lại để cuối cùng tốt nghiệp PTTH loại khá.

Tôi tự lập từ nhỏ, xa nhà đi đá bóng ở tận Vinh. Nếu tôi khổ 1 thì mẹ và các chị, các em khổ 10.

Giờ đây tôi đã trưởng thành và có lẽ, điều làm tôi hạnh phúc hơn cả là đã làm cho những người thân yêu của tôi như bố, như mẹ như các chị và em gái cảm thấy hãnh diện, tự hào.

Họ chính là một phần của đời tôi!

 

 

 

Theo Thể thao Ngày nay

 
• Bạn có thể gửi nhận xét, góp ý hay liên hệ về bài viết này bằng cách gửi thư điện tử tới: editor@ebizmediavn.com
 
 
 
 
Các tin mới hơn
Tin mới trang nhất
Các tin cũ hơn
TIN ĐỌC NHIỀU NHẤT
Giết người, móc mắt rồi hiếp dâm
10 cảnh tắm của sao trên phim
Chuốc họa vì ở với "người dưng"
Nguyễn Cao Kỳ Duyên và Trịnh Hội chia tay
Người mẹ ép con bán mình
Tuấn Hưng: "Không thể tìm được ai hơn Lệ Quyên"
Ở trọ - cắn răng mà chịu!
Lắm mối tối nằm không
Khám phá bí mật "cái ngàn vàng"
Một phụ nữ mang súng AK đi... đánh ghen
SỰ KIỆN
10 điều cần biết về Arshavin - ngôi sao EURO
Xuất hiện những ảnh biếm họa chế giễu Terry
Chùm ảnh: Những danh hiệu của Alex Ferguson
Câu chuyện một huyền thoại của MU
Cầu thủ xuất sắc nhất Cristiano Ronaldo
Anh hùng khó vượt “ải mỹ nhân” (P.1)
10 cầu thủ nặng ký trong làng bóng đá TG
Những thăng trầm trong sự nghiệp của Ronaldo
IFFHS tôn vinh Thủ môn Buffon
Những kiểu tóc của sao sân cỏ


Video clip đặc sắc
Hà Nội - Biển nước mênh mông!
10 cú móc bóng tuyệt đẹp
Kỹ thuật viên hoàn hảo!
Tình yêu của loài vật
Thông điệp cuộc sống!
Những khuôn mặt hai chiều
Những pha bóng trúng "vùng khó nói"
"Cậu bé Ong" và ban nhạc... chết
Không sợ vợ là hèn
Các trích đoạn tai nạn đường đua kinh điển!
 
© 2007 Bản quyền thuộc về THUGIAN.COM.VN, all rights reserved.
Cơ quan chủ quản: Hãng truyền thông EBIZMEDIA
Điện thoại: (04) 7624438 - E-mail: info@thugian.com.vn
Giấy phép của Cục Báo chí số: 543/GP-CBC Chịu trách nhiệm xuất bản: Ông Đàm Ngọc Thu
® Ghi rõ nguồn "THUGIAN.COM.VN" nếu phát hành lại thông tin từ website này